Miễn là cây thì đều được trân trọng

Chuyện của Lê Xuân Hà (nông trại Hón Mũ): Miễn là cây thì đều được trân trọng

Tôi tốt nghiệp THPT năm 2008. Học đại học được gần 4 kỳ thì bỏ học. Rồi thi vào trường khác, cũng được gần 4 kỳ thì bỏ học. Sau đó thì phiêu bạt, làm rất nhiều công việc khác nhau. Đầu năm 2014, tôi về quê làm nông với ý định làm giàu. Tuy nhiên, không chấp nhận được phương pháp làm nông kiểu thâm dụng hóa chất bảo vệ thực vật nên tôi đã bỏ đất hoang và nghiên cứu về rau sạch. Sau khi tham quan một số vườn rau sạch thì vẫn thấy có vấn đề. Lúc đó cũng sắp nghĩ là bản thân mình hình như có vấn đề! Rồi tình cờ, tôi được một người bạn đưa tới dự buổi gặp mặt các độc giả cuốn sách Cuộc cách mạng một cọng rơm của Masanobu Fukuoka. Đọc xong cuốn sách ấy thì nhận ra rằng mình không có vấn đề gì cả. Sau đó, tôi trở về quê và bắt đầu Hón Mũ theo hướng thuận tự nhiên.

Ở Hón Mũ, cây được bàn tay con người trồng rất ít so với cây trời cho vì cây ở đây tự mọc. Mọi cây đều được cho là có “giá trị”, dù là cỏ dại, cây hoa màu hay những cây gỗ, cây lâu năm... Miễn là cây thì đều được trân trọng! Hón Mũ đang hướng tới việc tái tạo khu rừng đa loài tự nhiên từ đất rừng canh tác và tìm các thế mạnh của từng loại cây để chứng minh rằng rừng tự nhiên chứa đựng nhiều giá trị hơn rừng độc canh.

Trong việc tái lập rừng từ đồi trọc, tôi trồng cây keo tai tượng làm cây tiên phong vì keo là cây họ đậu, thích hợp cho việc nuôi đất. Tôi phủ kín đồi trọc bằng cây keo với mật độ dày, sau đó tỉa thưa để tạo điều kiện môi trường nhằm phục hồi và tái sinh các tầng ưu thế sinh thái, cây gỗ ưa bóng và các loại thảm thực vật dưới tán rừng. Tôi làm giàu rừng bằng cách trồng xen quế, màng tang và thiên niên kiện dưới tán keo, và để tự nhiên thêm vào các loài cây khác. “Để đưa một khu đất trống đồi trọc trở thành một khu rừng thì không dự tính được là sẽ mất bao lâu. Nhưng đất đã chứng minh cho chúng tôi rằng nó tự phục hồi rất nhanh. Và Hón Mũ sẽ chờ đợi”.

Ý tưởng sơ khai của tôi về Nông trại Hón Mũ chỉ là nơi phục vụ cho những nhu cầu về ăn, ở của bản thân mình và gia đình. Tuy nhiên, tôi quyết định tìm thêm những người bạn. Nông trại Hón Mũ bây giờ là của “chúng mình”. Đã là “chúng mình” mà tách biệt khỏi xã hội loài người thì sẽ là một trải nghiệm tồi, nên Hón Mũ hướng đến thành nơi của “chúng ta”.

Hón Mũ giờ đã trở thành khu làng chung, nơi mà Đinh Quang Sơn, một người bỏ công ty phần mềm của mình để trở thành nông dân, tự tay xây ngôi nhà cho gia đình, tự tay biến mảnh đất cằn cỗi thành khu vườn tốt lành. Sơn nói: “Nơi đây tốt cho trẻ con, mà cái gì tốt cho trẻ con thì cũng tốt cho cả người lớn”. Anh mua một đồi keo 3 năm tuổi cạnh nhà và cùng cả nông trại, họ sẽ từng bước chuyển đổi toàn bộ diện tích đồi keo hiện tại thành rừng cây đa loài, đa tầng tán.

honmu.net

Bình luận